Game-VN  >  sòng bài
sanrongvang

sanrongvang Hương Hương không đi, Hương Hương vĩnh viễn sẽ không đi, ngài mãi mãi là chủ nhân của Hương Hương. sanrongvang Tỷ tỷ cứ tắm đi, đệ giúp ngươi lau khô. sanrongvang Nói một phen làm hoàng đế giãn lông mày mỉm cười, liên tiếp vuốt cằm: sanrongvang Rống cái gì mà rống. sanrongvang Sở Linh Lung nói.

sanrongvang Lý Cáp vẫn dõi mắt tìm kiếm trên bầu trời lẩm bẩm nói: sanrongvang Nhìn thấy tiểu cô nương phản ứng như vậy, Lý Cáp liền cao hứng đã không còn coi hắn là người lạ nữa rồi. sanrongvang Lời vị công tử này sai rồi! Mấy thanh kiếm này cũng chỉ miễn cưỡng có tên tuổi mà thôi chứ để gọi là bảo kiếm còn kém xa. Tuyệt thế bảo kiếm thì hiển nhiên còn lâu mới xứng.Chẳng trách Vô Tình nhà ta nhìn không thuận mắt. sanrongvang Vâng! sanrongvang “Hổ Uy tướng quân” uy chấn thiên hạ nhưng đúng là người làm ta tuyệt đối tin tưởng. Dựa vào chiến công hiển hách lần này cùng với gia thế lừng lẫy của hắn, dùng mũi dùng tóc cũng có thể đoán ra tiền đồ của hắn như thế nào. Nếu không phải bọn họ đều biết Lý Cáp đã định thân chỉ sợ rằng bọn họ đã đem con gái mà gả cho hắn

sanrongvang Hương Hương vội nói: sanrongvang Lê Bố nói: sanrongvang Chị dâu, chị còn nhớ thù năm đó sao? sanrongvang Đám người Lý Cáp rất nhanh đã bị đám lính canh người Hồ phát hiện, sau một tiếng cười dài là một tiếng kèn doanh trại đám người Hồ lập tiếng ồn ào của kỵ binh vang lên không ngừng, rồi một đám người nhìn về phía Lý Cáp đang tập kết quân. sanrongvang Chỉ thấy hai mắt to tựa như hai bảo thạch, hô xích hô xích nhấm nháy, lông mi thật dài cơ hồ đụng mí mắt hắn, mũi cũng chạm mũi hắn, bĩu môi xinh xắn mềm mại, thiếu tí nữa đã cùng bờ môi của hắn dính vào nhau.

sanrongvang Xe ngựa đi rồi, Lý Cáp cũng xoay người tiếp tục bước đi. Đối với cô gái kia, hắn cũng không có quá nhiều ý muốn, ném con rối quăng vào trong xe, cũng chỉ là tùy ý mà thôi. Nếu như có thể gặp lại tất nhiên là duyên phận, nếu không thể gặp lại, cũng không có gì phải tiếc nuối, dù sao nàng trông thế nào hắn cũng không biết. Huống hồ hộ vệ bên xe, tất cả đều là binh lính Vũ lâm quân, tại kinh thành này nếu có người con gái nào phô trương như vậy, chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay, chỉ cần hắn còn ở kinh thành, phỏng chừng còn có cơ hội gặp lại. sanrongvang Có thích khách! sanrongvang May mắn Lý Cáp cũng chỉ là một tiểu nam hài.... sanrongvang Tùy ý nói chuyện tào lao vài câu sau, Lý Cáp liền vào chính đề: sanrongvang U hậu nhẹ nhàng nói:

sanrongvang Trong tân khách cũng không ít người đa tài uyên bác, nhưng nghe khúc này, đều khen rất hay, chỉ với ca từ này, cũng đã vừa lòng, bất quá sảnh đường trên rất nhiều người là võ tướng trong quân đội, bất luận có hay không đọc qua sách, đối với ca từ đều ra có vị, ít nhất viết đao thương hào hùng của tướng quân, một cổ ý vị bi tráng đều trong tiếng ca phiêu đãng, làm cho tâm tình bọn họ trào đang, phảng phất trở về chiến trường với tiếng trống trận đua tranh, không khỏi khen ngợi vô cùng. Đợi đến khi ca khúc này do tiểu ngoại tôn của vương gia, lý nhị công tử Lý Cáp năm nay mới mười một tuổi viết ra, càng khen ngợi, anh hùng xuất thiếu niên, tuổi còn nhỏ đã có thể hào hùng như thế, tương lại nhất định sẽ là một hảo hán anh hùng. sanrongvang Khúc nhạc vang lên, Thượng Quan Thanh Thanh bắt đầu gẩy lại theo cách gảy của Thiên Thiên trong bài "Trường than thở". Tiếng đàn uyển chuyển êm tai, mặc dù lúc đầu có đôi phần chưa quen thuộc, nhưng Thượng Quan Thanh Thanh đã nhập tâm hồn vào bài nhạc, khiến cho người nghe có cảm giác trôi chảy tự nhiên, không có điểm phân biệt với những điều gượng gạo lúc trước. Truyện copy từ Diễn Đàn Tu Chân Giới TuChanGioi.com Truyện copy từ Diễn Đàn Tu Chân Giới TuChanGioi.com sanrongvang "Tại sao có thể, chẳng lẽ mẫu thân của Nguyệt Nhi là..." Lý Cáp trong lòng rung động không nhỏ, bài hát này kiếp trước hắn từng nghe qua rồi, là một ca khúc nhạc phim truyền hình. Mới đầu nghe hắn còn tưởng do chất giọng của Nguyệt Nhi đặc biệt nên có cảm giác quen thuộc, nhưng nghe kỹ vài lần mới phát hiện thì ra bài hát này đã từng nghe rồi. sanrongvang Hoàng đế ngừng lại một chút rồi thở hổn hển, kéo tay Phạm Tiến nói: sanrongvang Thiên Tú sững sờ một chút:

sanrongvang Võ Tòng nghe được những lời ấy thì giận dữ. Ngay hôm sau liền đem đầu tên Tây Môn Khánh chặt xuống rồi trở về nói với ca ca hắn. Võ Đại thấy được thủ cấp của Tây Môn Khánh thì đau lòng muốn chết, đêm đến liền treo cổ tự vẫn trong phòng. Nhưng trước khi chết hắn cũng bóp chết Kim Liên vì hận nàng đã nói cho Võ Tòng biết chuyện. Hôm sau Võ Tòng chứng kiến một màn này quả thật khóc không ra nước mắt. cuối cùng hắn mang đầu Tây Môn Khánh đi đầu thú quan phủ, bị đày đi xung quân. sanrongvang A Mạc Hách Địch cùng Đàm tiên sinh liếc nhìn nhau, trong mắt họ đều hiện ra sự kinh hoảng sanrongvang Sau hồi mưa gió, Thiên Thiên tỉ mỉ làm sạch cơ thể Lý Cáp. sanrongvang Hôm nay dựa theo lễ chế, các tướng lĩnh được mặc lễ giáp của Đại Hạ quốc. Loại lễ giáp này nhẹ hơn khôi giáp bình thường nhiều, chú trọng vẻ ngoài, lực phòng ngự rất thấp, nhưng mũ giáp cũng là loại che nửa mặt, đỉnh đầu là đuôi của một loại chim theo cấp bậc khác nhau thì khác nhau, đuôi chim của Lý Cáp là một cái đuôi công, còn lại đều là nón phao câu gà. sanrongvang Hổ doanh chúng tướng sĩ thấy thống tướng đã lao ra còn quay lại chém giết, yểm trợ cho bọn hắn, đều là kích động cùng cảm kích, nếu bây giờ nói bọn hắn liều mạng cùng Lý Cáp, bọn hắn sẽ không một chút do dự. Bởi vì bọn hắn tin rằng, chỉ cần có Lý Cáp ở bên, thì ác quỷ địa ngục đều phải thần phục dưới đao thương của họ.

sanrongvang Y Tiên chấn động, giọng nói khàn khàn trở nên run rẩy. sanrongvang Giống như Bắc Cực Môn, Hồng Luyện Môn, chẳng phải so với Ma môn thì tội ác đâu có ít hơn? Nhưng có ai dám hô hào thảo phạt bọn chúng không? Hừ! Nếu không phải là do bọn chúng cấu kết với quan lại có chỗ dựa là U Minh Thiên sao! Bọn hắn ở trước mặt thì các ngươi dám hó hé gì? sanrongvang A! —— sanrongvang Nàng thật sự khó mà tin được, cô gái quần áo không chỉnh tề trong lòng người đàn ông kia lại là Đạt Na. sanrongvang Tư Đồ đại sư?

sanrongvang Lý tướng quân uy mãnh, tiểu nhân bội phục, bội phục sát đất. Tiểu nhân tay cũng không có gì đáng ngại, nghỉ ngơi một lát là tốt thôi. Thỉnh tướng quân đến buồng trong nghỉ ngơi, tiểu nhân lập tức vì tướng quân xăm mình. sanrongvang Lý Cáp sửng sốt, Tịnh Cơ đã bắt đầu nói câu thứ hai: sanrongvang Ừ! sanrongvang Ha ha. Ngươi nói ngươi hèn mọn cũng là quá khiêm tốn rồi. Nhưng luận về mỹ mạo hai người thị nữ này đã vượt trội ngươi, nói về cầm kỳ thi họa, thơ ca từ phú ta cũng có đầy người trong viện đủ sức thu thập ngươi. Ngươi nói xem ngươi có giá trị gì đặc biệt để bổn công tử coi trọng ngươi đây? sanrongvang Rất nhanh, ưng kỵ binh dưới sự dẫn dắt của Lê Bố cùng Hồ quân chiến đấu với nhau, Lê Bố cầm liêm thương đánh ra, mỗi một thương đều có thể đâm chết một tên Hồ kỵ, một người một ngựa không thể nào địch lại, ở trong vạn quân không hề bị ngăn trở, tả hữu xông vào, không hề gặp một tướng địch nào cả. Nhưng cho dù có dũng mãnh thế nào thì vẫn còn kém xa Lý Cáp, nhưng cũng là rất đáng sợ rồi, cho nên áp lực của Hổ doanh nhẹ đi một phần.