Game-VN  >  kqtd
lôt

lôt Lý Cáp khoát tay chặn lại nói. lôt Lý Cáp phụng phịu nói, thấy thấy sắc mặt Phong Di trầm xuống, trong lòng hắn cười như nở hoa. lôt Con mẹ ngươi. Tại sao ngươi lại tìm đến con quái vật kia. Nếu Tư huynh có xảy ra chuyện gì, ngươi đào hố trước đi. lôt Tử Nghiên lỡ mồm, vội che miệng Diễm Nhi lại, gắt giọng: lôt Lý Cáp cười xen lời hắn:

lôt Lý Cáp buông tay, Tư Phong Kiều lập tức ngã trên mặt đất. lôt Lý Cáp híp mắt, thản nhiên liếc mắt nhìn bạch y công tử kia một cái, lại nhìn Hoa Tư một cái, càng cảm thấy được ánh mắt của nàng rất quen thuộc. lôt Thiên Thiên nghe được những lời ấy, ngẳng đầu nhìn Lý Cáp một cái rồi ôn nhu cười đáp lại: lôt Phải thì sao mà không phải thì sao? Không bán! lôt Trẻ hơn.

lôt Dạ chính là hạ quan. lôt Không tiễn. lôt Đây đương nhiên không phải Lý Cáp thần thông, hết thảy đêu là hồ yêu Hương Hương ở một bên tương trợ. Dựa vào pháp thuật của nàng, đã đem tất cả mọi người trong Hoa phủ rơi vào trạng thái tạm thời hôn mê. lôt Ban đêm, trên giường lớn của Lý Cáp. lôt Ô thái hậu trầm ngâm nói:

lôt Lý Cáp đã cưỡi hỏa kỳ lân lôt Ngươi có biết người Hồ lúc xâm lược phương Nam đã giết bao nhiêu người không? Ngươi biết trong những người này có bao nhiêu trẻ con, bao nhiêu lão nhân, bao nhiêu thiếu phụ không? Ngươi biết bọn họ chết thảm thiết như thế nào không? lôt Như vậy chẳng phải càng tốt sao, nhìn trộm nữ tử không mặc quần áo chẳng phải đúng ý hắn sao? lôt Không biết có thể lấy ra nấu ăn... lôt Ngươi nói ngươi là khất cái, vậy trước hết ta cho ngươi đồ ăn này, ngươi ăn hết thì ta liền tin, lập tức thả ngươi ra. Nói thật chứ đồ ăn thừa trong phủ ta so với đồ ăn ở khách điếm bên ngoài còn hơn mấy bậc.

lôt Tường Toản tướng quân! ... lôt Hoa Tư cười nói. lôt Chân Dao vẫn im lặng, bất quá trên mặt nhìn ra đang vui vẻ. lôt Đang hồi tưởng lại, chợt Lý Cáp lại hỏi tiếp: lôt Tiền bối có việc gì, cứ nói thẳng ra đi, nếu cần thêm thứ gì nữa cứ nói ra.

lôt -Không sao! không sao! Tại hạ với những việc này cũng không có hứng thú lắm. lôt Đệ đệ a, đệ đệ của ta. Đệ muốn ta phải nói thế nào đây? Ta đã sớm đã nói, đệ là đệ đệ ta, tương lai vẫn chỉ là có thể là ta... lôt Y Thần nhìn thấy Thiên Sơn tuyết liên trong lòng không khỏi run rẩy một trận, hắn đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve giống như như đang vuốt ve người yêu, chứ không phải là Thiên Sơn tuyết liên. lôt "Tốt quá! Tốt quá! Thiên Thiên cũng quả nhiên là bảo bối của ta! Không tệ, không tệ, công tử ta muốn đem nó treo trong phòng! Thiên Thiên thật giỏi, Thiên Thiên thật giỏi!" Lý Cáp cười lớn xem trái xem phải thích thú không buông tay. lôt Âu Tề gật đầu:

lôt Lý Cáp dở khóc dở cười: lôt Bất quá, Lý Cáp không thể quản được. Hắn không muốn làm chúa cứu thế. Cũng không có hứng thú đi cứu giúp lê dân bách tính. Cho là ích kỷ cũng được, không lương tâm cũng thế. Trong lòng của hắn, thiên hạ cùng dân chúng chỉ giống như cỏ cây mà thôi. lôt Bảo bối đáng yêu của ta đừng khóc nữa. Chủ nhân của nàng không phải vừa mới rút được Thần Ma chiến phủ hay sao? Ha ha ha thanh chiến phủ này thật là vừa tay ta, không biết nó làm từ chất liệu gì đây? lôt Ừ, tốt, ngươi có thể đi rồi. lôt Phạm Tiến nhìn hoàng thượng nửa sống nửa chết, lại nhìn hoàng hậu mang sắc mặt xanh mét. Hắn lại ngẩng đầu nhìn đám thái y câm như hến.

lôt Lý Cáp mang theo Hổ doanh chạy đến tiếp viện cho Đồng Dương, tuy rằng bọn hắn có ba nghìn năm trăm người mà đấu với mười vạn thì giống như muối bỏ biển, nhưng mà hắn tin tưởng rằng có hắn thì chí ít cũng có chút nhiều tác dụng, Hắn cũng không ngu, có cơ hội lập công lớn như vậy tội gì mà không tranh thủ. lôt Lý Cáp lại hỏi. lôt Lý Cáp cũng phát giác biểu hiện của nữ hiệp có chút kỳ quái, hắn chắc chắn trước kia có gặp qua nàng. Nữ tử xuất sắc như nàng gặp qua rồi thì sao hắn có thể quên được chứ. lôt Một tên mặc cẩm bào có râu quai nón nhìn thấy trên đất đầy thi thể, vẻ mặt âm trầm, nói với tên áo đen bên cạnh: lôt Lý Cáp hừ một tiếng nói: