Game-VN  >  vua bịp
soi keo hom nay

homDương Cận lại vỗ đầu hắn, thủ hạ của Lý Cáp là Hổ quân, ở trong thảo nguyên một mình chiến đấu hăng hái mấy tháng. Mấy tháng này đều là tập kích bất ngờ, giết chóc khắp nơi, cướp giật khắp chốn. Cho dù bọn hắn tính cách vốn dĩ hiền lành bao nhiêu, trải qua một phen như thế đều thành ác nhân, huống chi bọn hắn vốn chẳng phải là dân hiền lành gì, hơn nữa, đại tướng quân của bọn hắn là Lý Cáp lại là ác ma giết người như ngóe, cho nên thái độ cũng như biện pháp của bọn hắn đối phó người cũng cơ bản đều học từ Lý Cáp mà thôi. soiY Thần nhìn thấy Lý Cáp nói: homLưu tinh?..Chỉ có nàng mới nghĩ ra. soiLý Cáp ngưng mi nói. nay Những binh lính ấy đều là có những thân thể khác nhau, những sinh mệnh khác nhau, nhưng khi ngã xuống rồi thì chỉ còn là một con số trong tay cấp trên mà thôi.

nay Nó là ‘Hắc Toàn Phong’! keoLý Cáp nhìn thấy vậy không khỏi run lên một cái, một cỗ hàn khí xông từ lưng lên tận đỉnh đầu. nay Ngươi mang nàng về phòng nằm đi, chờ Y Thần xem bệnh cho Tịnh Cơ xong, ta sẽ cùng Hương Hương qua phòng nàng. keoVũ Huy hầu… Vì sao phải ở trong này…. homKhông phải ngươi đã động tay động chân gì chứ hả?

soiNgưu Nhị và Lưu Tam ở bên thì có phần sa sẩm mặt mày, uể oải vạn phần, xem ra có vẻ kém Liễu Nhất Bộ a... homMặc kệ ngươi dùng phương pháp gì để họ tin tưởng không nghi ngờ. soiLý Cáp mất kiên nhẫn, lạnh lùng nói: homĐem lỗ tai bịt lại, ca ca muốn giết heo. Khi nghe tiếng heo thét, đừng để bị dọa nhé. keoHứa lão bản cúi người với thiếu niên ngồi ghế chủ tọa, kính cẩn nói:

keoNói xong, liền chạy đi theo đoàn người Dương Thành. Tiêu đội chậm rãi lên đường. nay Âu công tử dặn tiểu nhân đặc biệt phải mời được nhị công tử, nói là trưa nay có mấy vị bằng hữu giang hồ muốn kết giao. keoKhông thể nói như vậy, đối với gia gia, không tự mình đi bái kiến đã là không ổn, đây lại còn không thèm đưa tin về nhà, ngươi làm con cháu không thể như thế! nay Ban ngày, rừng cây trên đảo có đằng trận có vây khốn bọn họ, buổi tối, tinh thần của ta có thể mở rộng đến trên mặt đất, giết chết bọn họ. soiĐi thôi, chúng ta đi suốt đêm, đến Đông Xuyên câu sẽ có người tiếp ứng.

homLý Cáp nghe ra âm thanh của Vương Hàm có chút bất thường, không khỏi nhíu mày. Vốn hắn muốn thu Vương Hàm làm thư kí cho mình, giúp chính mình trong bóng tối quản lý chuyện làm ăn. Hắn không ngờ mới vờn sơ sơ thôi cô nàng đã nước mắt ngắn nước mắt dài rồi. Xem ra Vương Hàm cũng còn chưa đến mức cứng đầu không thể giáo dục. soiNàng ấy là muội muội của ta ta tất nhiên phải quan tâm rồi, còn Thiên Thiên là thê tử của ta, ta cũng không bỏ mặc nàng đâu… homKhông biết sao, Lý Cáp đột nhiên cảm giác Vô Tình hôm nay và hôm qua khác nhau nhiều, giống như tuyết tan lại đóng băng vậy, chẳng lẽ do mình không đồng ý chỉ có mình nàng? soiLý Cáp thẳng thắn trả lời, sau đó bế Diễm Nhi từ trong bồn tắm đặt lên chiếc giường bên cạnh. nay (4) phu nhân: phụ nữ đã có chồng, chỗ này đắn đo mãi lúc đầu để nữ nhân mà thấy ko hợp mí nên để lại phu nhân!

nay Cho dù nàng có muốn rời xa ta, ta cũng sẽ không để nàng đi, nếu nàng dám rời đi ta sẽ trói nàng bên cạnh ta, vĩnh viễn không phân ly. keoNhững vũ cơ này đều là thượng hạng, vạn người có một. nay Tiền bối, Y Tiên tiền bối? Ngài đang nói gì vậy? Này. . . Ai là Tú Vân? Ngàii cùng gia gia ta có quan hệ gì? keoTa ở phủ tổng đốc đã lâu, cũng không có đi lại trên giang hồ nhiều, cái này người hỏi chưởng quầy đi. homKế tiếp một câu không đầu không đuôi, không hợp vần gì cả nhưng lại khiến sắc mặt Phạm Đại tổng quản chìm xuống, Lý Cáp đã nói quá rõ ràng.

soiKhông đợi quản gia nói xong, Hồng Tam công tử đã không nhịn được đẩy hắn ra: homTất nhiên, ta sẽ chăm sóc nàng cả đời. soiTa không thả. homThấy không rõ? keoĐi qua đại sảnh, có mấy người đang uống rượu nói chuyện phiếm, Lý Cáp nhất thời nghe được mấy chữ “Công Tôn Vô Tình” liền đứng ngay lại, vểnh tai nghe ngóng.

keoThiết Lang, đệ đi đi, hôm nay ở trong triều đình đệ đã làm gia gia có chút mất hứng a, nên xem lại bản thân mình một chút. nay Ngữ khí đông cứng, giống như rất ít nói chuyện. keoVưu Mang cũng hơi chần chừ, dù sao thực lực kém quá xa thì chả khác gì đi chịu chết cả. nay Tiểu tiện nhân, được ông chơi là phúc phận của nhà ngươi, đừng có mà không biết phải trái. soiTrong mắt Đằng Lăng vương đầy sợ hãi, chỉ lên cái chén trước mặt, run giọng nói: