Game-VN  >  kq30ngay
keonhacai1

keonhacai1 hán việt keonhacai1 U Hậu dù sao cũng là võ lâm đệ nhất mĩ nữ lại bị tên tiểu tử này nói thành lão thái bà thế mà không có một chút tức giận, vẫn nhẹ nhàng chậm rãi không nhanh không chậm nói: keonhacai1 Ách, cái này, tỷ tỷ a, Tây Hải cũng có, Đại Hạ Quốc đi thẳng về phía tây, là có thể thấy một vùng biển, đó chính là Tây Hải. keonhacai1 Tao đã nói với mày, mày phong lưu cũng đâu cần phải gấp vậy, mày tìm bao nhiêu vợ tao cũng mặc kệ (DG: đoạn này có anh Cường râm xuất hiện, nhưng ta thấy liền bỏ ngay ra ngoài =)), nhưng cái này là hôn nhân đại sự, cũng có nghĩa là mày cũng có khả năng dính vào! Không nói đến thân phận của hai nữ nhân Hồ tộc kia, mà nói ngay cả việc mày cưới mười hai người vợ, làm luôn mười hai tràng hôn lễ, mẹ nó chứ, chuyện này quả thực… quả thực là quá hoang đường! (DG: Ta cũng thấy hoang đường, mẹ nó, lão tử đẹp trai ngời ngời đây cũng chỉ cưới được 1 vợ. BD: Đẹp trai lai láng hai háng đầy lông như ta đến một vợ còn chưa có nói gì lão) keonhacai1 Tin thành bị diệt, Thiên Gia giáo giáo chủ rơi vào tay Lý Cáp ngay sau đó được báo cho đám ngừoi Lê Bố. Họ suất lĩnh sáu lộ quân chủ lực cũng chiến đâu thắng đó, chiếm được mấy căn cứ trữ lương của phản quân. Từ đó về sau phản quân đại loạn, Hạ quân thế như chẻ tre không ai cản nổi.

keonhacai1 Lý Cáp thở vài hơi, lại để Thiên Thiên lấy tay giúp hắn lau miệng, híp mắt nhìn Diễm Nhi, cười lạnh nói: "Bản công tử thật đúng là nhìn không ra, ngươi là một trinh tiết liệt nữ a? Còn có thể kiên cường như vậy? Nguyên lai ngươi vẫn còn có tính tiểu thư, còn có sự kiêu ngạo của tiểu cô nương a?" keonhacai1 Rất nhanh hai người kia xuất hiện trước mặt hắn, ngoài hai cái mặt nạ đỏ chót còn hai cây đao chữ thập sắc bén lóe u quang dưới ánh trăng. keonhacai1 Đại thuyền vẫn đỗ ở cách đó không xa, đèn sáng rực rỡ, mơ hồ có thể nghe được tiếng sóng biển, gió biển hòa cùng tiếng một hai người. Hỏa kỳ lân chạy như gió đến gần đó, lập tức có bộ hạ phát hiện, cao quát lên: keonhacai1 Thế giới này là cá lớn nuốt cá bé. keonhacai1 Hắn nói những lơi này mặc dù mang theo đồng âm, nhưng khi Âu Dương Bác nghe được, phảng phất giống như bị một trận gió lạnh vào tháng hai thổi qua mà run lên.

keonhacai1 Lý thái sư nhấp chén rượu rồi nói: keonhacai1 Mọi người nghe xong, liền đi ra khỏi linh đường, đứng một loạt bên ngoài hành lang. keonhacai1 Lý Cáp bĩu môi: keonhacai1 Hồ tường Ba Tắc Cát rốt cục cũng động, hắn không thể để mặc như thế này mà chết, vì nghiệp lớn của Hồ tộc, nhất định phải giết chết ác ma này! keonhacai1 Ngươi đi tới thế giới này, cảm thấy cô độc một mình. Ngươi muốn sở hữu những gì tốt đẹp nhất, dùng cách này để chứng minh sự tồn tại của ngươi, cho nên tạo cho ngươi lòng tham không đáy. Mà võ công của ngươi đã lệch lạc, cộng thêm sát khí trong vũ khí “Thần Ma” ảnh hưởng, ngươi cách đại đạo càng ngày càng xa.

keonhacai1 Đó là một cái mặt cười, mặt cườihoàn mỹ, hắn nhận ra gương mặt này này, bởi vì đó là khuôn mặt linh hồ Hương Hương hóa thành nhân hình. Nhưng khiến hắn hoảng sợ là trên gương mặt hoàn mỹ này có ba con mắt. keonhacai1 Nhị đệ! keonhacai1 Thượng Quan Thanh Thanh hết nhìn Lý Cáp, lại nhìn Thiên Thiên, tâm trạng cực kỳ khó hiểu. Hôm qua nang ra Thanh Nguyệt Lâu trở về nhìn thấy phong cách luyện tập của Thiên Thiên là ca khúc :" thủy điều ca đầu". Nhưng mà vẫn chưa có thể nắm được cái trọng điểm, chỉ có thể hái theo bảy, tám phân mà thôi, không thể hoàn hảo được, Nghĩ không ra hôm nay người sáng tác và người thể hiện đều ở trước mặt lại còn thế hiện ca khúc hay đến thê, lại làm cho nàng nhịn không được muốn thử lại một lần nữa. Truyện copy từ Diễn Đàn Tu Chân Giới TuChanGioi.com keonhacai1 A a! Con mẹ mày ấy… keonhacai1 Tại hạ vì an toàn của hoàng thượng cùng thái hậu. Lo lắng ở nơi này có chứa chấp thích khách nên mới đi vào khám xét. Hắc! Ai ngờ mấy nô tài lớn mật lại có thể ngăn trở, cùng thủ hạ của ta va chạm. Hai vị công chúa, các ngươi nói bọn họ có phải tội ác tày trời không?

keonhacai1 Lý Cáp mở ra nhìn, thì đúng là vài bộ áo giáp chiến bào, quần áo bình thường Nguyệt nhi làm cho hắn, trong lòng vui mừng cảm ơn Trương Tề. keonhacai1 Lý Cáp không chịu nhường bước: keonhacai1 Ồ,vậy là nàng muốn làm ni cô à? Vậy cũng không được, chùa miếu nào dám thu nhận nàng ta liền thiêu nó luôn. keonhacai1 Cô ấy bị giam bên trong sao? keonhacai1 Hà Liên Khanh quan sát vị công tử kia, hắn có diện mạo tuấn dật, đôi mắt có thần, dưới chân một con chó to nằm sấp, trước ngực ôm một con thú nhỏ trắng như tuyết, phía sau là ba đại hán to lớn dị thường, quả thực rất có khí thế.

keonhacai1 -Lý huynh đệ, đây là nhị ca của nhà ta, ngoại hiệu là Dương Nhị Tiên. Còn đây là Hỗ Dương-Lý Cáp, Lý huynh đệ. keonhacai1 Nói xong nắm lỗ tai của Lý Cáp mà nhéo. keonhacai1 Tử Nghiên à! Nàng không cần phải làm thật nhiều như vậy đâu, không chỉ nàng mệt mỏi mà chúng ta cũng không ăn hết. Chi bằng hãy mang cho cha mẹ và tỷ tỷ một ít đi. keonhacai1 Lê Bố vừa mới cưỡi ngựa đi một vòng trở về, vừa vào doanh, còn chưa kịp xuống, ngựa yêu của mình bỗng nhiên không thể khống chế như vậy, ghìm dây cương thế nào cũng không được, cuối cùng vẫn nhờ vào sự hỗ trợ của binh sỹ bên cạnh mới ngăn lại được. keonhacai1 Trong thời gian tiếng kèn vang lên, thì chủ tướng của nhị lộ quân là Ông Viễn đã đi ra khỏi lều trại, nhìn về phía Hồ doanh.

keonhacai1 Mạch Đông Khoan mắng. keonhacai1 Không thèm trách ta hả? keonhacai1 Các ngươi không cần phải lo lắng, bổn hầu là thụ hoàng mệnh tới chọn vật cưỡi. Ngày hôm qua trên Uy Vũ điện, hoàng thượng đã nói rõ trước mặt bá quan văn võ ngự mã của ngài sau này tùy bổn hầu chọn, muốn bao nhiêu thớt cứ lấy! Nếu ai ý kiến gì cứ bảo hắn đến Vũ Uy hầu phủ tìm bổn hầu! keonhacai1 Cho nên, bây giờ Lý Cáp tìm Mạch Đông Khoan đến, trong mười lần thì có chín lần rưỡi là để chỉ điểm cho hắn luyện ngự nữ thuật này. keonhacai1 Chân thị kinh ngạc nói.

keonhacai1 "Ân, được, vậy nàng gọi ta là gì?" keonhacai1 Tử Nghiên cầu xin nói. keonhacai1 Thiên Tiên Kiếm? keonhacai1 Lưu Nguyệt Nhi cười lạnh: keonhacai1 Nô gia chưa có trong tay…