Game-VN  >  mã 4d
kèo đêm nay

đêmLý Cáp không khỏi sửng sốt thốt lên: kèoNgười dịch: Sắc Điểu nay 路埂的野草 nay Một lát sau, Công Tôn Viễn hoàn thành phần thi… à không, hoàn thành màn kiếm vũ, một chân đạp nhẹ vào lan can, thân hình thoăn thoắt như chim sẻ bay ngược về phía lầu hai bên này. kèoSở Linh Lung nói:

kèoTa nhớ thằng luôn mồm nhận làm phế nhân, hình như nó nói... cái gì Đông Hải và vân vân. A! đúng rồi, là Đông Hải Phế Nhân Mạc (sờ)! kèoChủ nhân không làm sao chứ? đêmLiếc ra bên ngoài cười xe, nghe tiếng cười khẽ của Lý Cáp, khóe miệng Phong Liễu Tam không tự chủ nở một nụ cười. kèoNgươi… nay Nói xong nhìn về phía Sở Linh Lung nói:

nay Tốt lắm! Nhanh đi mang thức ăn lên. kèoCái gì không giống, không phải đều là thân thể người lớn lên sao? Chúng ta đổi quần áo, ai biết ta là nha hoàn hay là tiểu thư? Dù sao hôm nay ta nhất định phải đi ra ngoài, ngươi nói mau, có giúp ta hay không ? đêmThiên Thiên bỗng nhiên thốt lên: đêmChỉ là đó là những trò vặt, tất cả đều không thể đỡ được một búa của đệ. kèoVốn là huynh muội Lê gia thích thanh tĩnh, nên trong Lê phủ cơ bản không có người nào. Nhiều lắm cũng chỉ là mấy thân vệ của Lê Bố mà thôi. Nhưng sau khi Lâm Hồng được gả vào đây, Lâm phụ sợ con gái chịu khổ, nên hồi môn theo một đại đội nha hoàn, hạ nhân còn có cả quản gia Vượng Tài.

nay Lý Cáp đem nước trên mặt cọ cọ vào tay tỷ tỷ nói: kèoLý Cáp gật gật đầu, hiện tại chỉ cần dọn đám hoạn quan trong triều làm chỗ dựa vững chắc cho Nạp Lan gia, là hắn có thể thoải mái đùa giỡn Nạp Lan gia trên tay. Bất quá hoạn quan kia không đơn giản, cả gia gia và phụ thân hắn cũng không dễ đụng vào, chẳng lẽ lại ám sát? nay Ha ha ha ha… đêmLê Bố thoải mái cười nói: đêmTiểu thư, đến lúc tới phủ Thái Sư rồi.

đêmChủ nhân, phu nhân sai muội tới gọi, đến giờ ăn cơm trưa. đêmDiễm Nhi càng do dự Lý Cáp lại càng không kiên trì: "Ngươi rốt cuộc có tự sát hay không? Muốn tự sát cũng nhanh một chút, đừng kéo dài thời gian, thời gian của bản công tử không phải cho ngươi lãng phí !" Sờ sờ trên người, không tìm được cái gì lợi khí, ngẫm lại hắn trên đường phố có khi nào cần mang vũ khí? Liền nói với Diễm Nhi : "Ta cũng không mang đao kiếmthôi thìngươi cố chịu một tí, qua vách tường bên kia mà tự tử. Dùng lực vào, đừng để một lần mà không chết cuối cùng bán thân bất toại hay bị gì đó. Còn có... Đập đầu đúng chỗ đừng đập bể gương đồng nhà người ta." nay Vô Tình cô nương không phải là đã bị chủ nhân… đêmCũng vì thế, loài hoa này có hai cái tên, một là "Nguyệt quang tình nhân", một là "Tử sắc mê mộng". nay Hoa Tư ngẩn ra, lúc này mới nhớ tới ngày đó nàng ở trong xe ngựa là che mặt, nàng thấy được dáng vẻ của hắn, nhưng hắn lại không thể thấy nàng. Bất quá nghe hắn nói những lời này, hiển nhiên đối với chính mình có chút ấn tượng, trong lòng không khỏi có chút vui mừng.

kèoNếu có chuyện khó giải quyết thì cứ cho người tìm ta, nàng nếu có chút sơ suất gì thì cái khách sạn này cũng dỡ đi là vừa. đêmA! đêmNgưu nhị nói: “Bên ngoài có thứ tốt để ăn.” nay Lý Cảm khoát tay nói: nay Một người trong đám sắc mặt âm trầm nhìn quý công tử đầu trọc nói.

kèoLý Cáp lập tức ngồi ngay ngắn người lại, chăm chú nghe Y Tiên giảng giải. kèoTiếng thở dốc rên rỉ bị đè nén cuối cùng nhanh chóng biến thành những tiếng la hét sung sướng... đêmChủ nhân, phu nhân sai muội tới gọi, đến giờ ăn cơm trưa. kèoLý Cáp nở nụ cười: kèoPhong Liễu Tam cười hắc hắc nói:

kèoThiên Thiên là của thiếu gia, mãi mãi như vậy. nay Lý Cáp nằm tựa đầu vào ngực của Hương Hương, trên người của tiểu hồ ly này có một mùi thơm rất đặc biệt, nhưng mũi hắn vẫn ngửi được mùi hương của rượu. nay Đại quân triều đình bại trận liền vội vã rút binh, hiện tại phản quân thậm chí còn dẫn quân trực chỉ kinh thành, rêu rao rằng chỉ trong một năm sẽ tiêu diệt Hàn thị, Tiêu Hàn vì chỉ huy bất lợi bị triều đình nhốt vào đại lao, xuất quân đổi tướng khiến cho toàn quân rối loạn, thất bại liên tiếp. nay Bỗng thấy bên cạnh tối sầm lại, thư sinh ngẩng đầu nhìn, chính là Lý Cáp ba người, còn chưa kịp thấy rõ tướng mạo, đã thấy một tờ bạc được ném lên bàn, ngay sau đó là một âm thanh mềm mại vang lên: “Ba vị, bàn này chủ nhân nhà ta cảm thấy vừa ý, các vị có thể nhường lại không, đây coi như là tiền rượu và thức ăn, coi như tiền bồi thường vậy. kèo"Nương có gì phân phó?"