Game-VN  >  bong 99
ketquaxosomb

ketquaxosomb Hừ ! ketquaxosomb Ca ca? Là thân ca ca? ketquaxosomb Lý thái sư thở dài: ketquaxosomb Vâng, chủ nhân. ketquaxosomb Y Tiên đưa một cuốn sách mỏng, trên đó là chi chít chữ viết tay cho Minh Vũ.

ketquaxosomb Đã trở về? ketquaxosomb Cái này thì… ketquaxosomb Đúng, gia gia cũng biết người kia là ai? ketquaxosomb Nhưng mà đại ca… ketquaxosomb Lý Cáp giờ đã được lọt vào mắt xanh của Thượng Quan Thanh Thanh, hắn liếc mắt là đoán được trong lòng cô nàng nghĩ gì. Ngay khi Thượng Quan Thanh Thanh đang đắn đo câu nói, chuẩn bị hướng về hắn thỉnh giáo, hắn đã mỉm cười nói:" Đêm qua được nghe nói Thanh Thanh cô nương là tuyệt mỹ chi âm, trong lòng vẫn hoài niệm, đã cố ý soạn sắn một khúc nhạc từ, nghĩ đến nếu được cô nương quan tâm đến thì thật tuyệt biết bao." Khúc nhạc đó đương nhiên không phải là Lý Cáp viết, nhưng ngược lại hắn tuyệt đối vì Thượng Quan Thanh Thanh mà tuyển ra.

ketquaxosomb Trong lòng hắn không khỏi đem tiểu cô nương so sánh với Thiên Thiên và tỷ tỷ. Nếu nói Thiên Thiên là nụ hoa bách hợp thanh lợp chờ nở ra, tỷ tỷ Vân Lâm là mẫu đơn đang chớm nở, còn tiểu cô nương này là hoa lài mới vừa đâm chồi. ketquaxosomb Bị hắn bắt tới thật ra là có thể, bất quá cái gì mà ca ca, tỷ muội, đoán chừng là tù binh bắt được, chưa chắc đã như Thiên Tú nói, chúng ta không thể tin dễ dàng được. ketquaxosomb Lý Cáp híp mắt nói. ketquaxosomb Nghĩ tới đó, rồi cầm khăn tay lên ngửi một hơi thật sâu, mỉm cười rồi để vào trong lòng ngực. ketquaxosomb Một gã cung phụng khác là "Minh Vương Kiếm" Tiêu Thanh Sơn chép chép miệng nói: " 'Nhị thì đảo' của Hoa bà bà mùi vị không tệ, không biết nhị công tử có còn hay không."

ketquaxosomb Công tử ca hét thảm một tiếng rồi nằm ra đất lăn lộn. Nữ tử đang dìu hắn thì bị dọa cho tái mặt, run rẩy nói: ketquaxosomb Vậy nếu hôm nay không gặp nhau ở đây, thì chừng nào tỷ mới chịu về nhà? ketquaxosomb Phải mất vài ngày, mọi người mới gặp được một cụ già để hỏi. Lại mất thêm mười ngày nữa mới tiến tới Lũng Tây, Lý Cáp tiếp tục hỏi người đi đường mới hỏi được đường đến Đàm Bình trấn. ketquaxosomb Ông Viễn trầm ngâm nói: ketquaxosomb Hồng tướng quân nói:

ketquaxosomb Lý Cáp mỉm cười: ketquaxosomb Nếu Lý Cáp nhìn nàng bằng ánh mắt cuồng nhiệt, si mê hay chân thành, tha thiết thì nàng cũng không hề nao núng dao động, nhưng ánh mắt hắn nhìn nàng lại trong suốt như mặt nước, nhìn vào đó nàng chỉ thấy ảo ảnh của chính mình, khiến nàng trở nên bối rối hơn bao giờ hết. ketquaxosomb Vẻ mặt Vân Lâm hồ nghi: ketquaxosomb Ngưu Đại nghe vậy liền chạy ra nói với Ngưu Nhị và Ngưu Tam, đập bọn người Vương Phong thêm vài trận rồi ném ra khỏi cửa Phiên Hương lâu. ketquaxosomb Lê Bố nói:

ketquaxosomb Biết đám ác hổ quân đang ở đâu không? ketquaxosomb Vẻ mặt này Lý Cáp thích nhất, thoạt nhìn đúng là vừa khiến người yêu vừa khiến người thương, nhịn không được liền đi đến trước nàng mà ôm vào lòng, "Ta như thế nào đó cảm thấy ngươi là một nữ hài bảy tuổi. Nữ hài bảy tuổi có được hiểu lòng người như ngươi vậy hay không?" ketquaxosomb Sầm Đầu muốn bán nhân tình cho Lý Cáp, lập tức nói: ketquaxosomb Hương Hương nhẹ nhàng nói. ketquaxosomb A! ——

ketquaxosomb Hà Nguyên sững sốt, hắn cũng không nghĩ tới Lý Cáp sẽ như vậy mà đi, lẽ nào Lý nhị công tử đệ nhất ăn chơi như đồn đãi là giả sao? ketquaxosomb Vị hôn phu? ketquaxosomb Hương Hương cũng đưa tay ra xoa lưng Lý Cáp, một cỗ linh lực chạy vào trong cơ thể Lý Cáp, Hương Hương làm như vậy vì sợ rượu xảy ra vấn đề gì. ketquaxosomb Hỏa kỳ lân phẫn nộ rít gào lên, ngọn lửa tức thì xì ra, hai đại nội cao thủ vội ôm hoàng đế nghiêng tránh đi, nhưng vạt áo vẫn là bị đốt không ít, mặt xám mày tro. Mà ba thái giám vốn đứng phía sau bọn họ thì không may mắn như thế, trong chớp mắt đã bị liệt diễm đốt thành bụi than, thậm chí không kịp kêu thảm ketquaxosomb Rồi cùng tiến lên.

ketquaxosomb Ngưu đại nói: “Ta vừa cảm nhận được, có người theo chúng ta, bốn người không sai.” ketquaxosomb Lý Cáp có chút mê man, ngẩng đầu lên nhìn bầu trời cũng là một mảnh hắc ám, màu đen chiếm cứ hết thảy, lúc này thân thể hắn giống như mất hết sức nặng, được nâng lên, thầm cả kinh, nhìn lại người kia vẫn ngồi đó, hắn không bị nâng lên? ketquaxosomb Âu Tề hung phấn đang định ba hoa tiếp thì chợt thấy vẻ mặt Lý Cáp có chút thay đổi, liền nhớ ra mình đang phạm kỵ, vội im miệng lại. ketquaxosomb Tiếng ca nhẹ nâng, Thiên Tú chậm rãi hát lên. Không thể không nói, thanh âm của Thiên Tú vô cùng thánh thót, so với Thiên Thiên, Thanh Thanh không kém bao nhiêu. ketquaxosomb Lý Cáp chợt nhớ mình vào kinh thành phải tìm đại ca hắn Lý Minh trước.